Ngày ko net, tháng củ mật, năm con
Trau Trời ko nắng, đêm ko mưa,
chiều lại bão. Bình minh tỏ, hoàng
hôn tàn. Ngày củ chuối! Gửi người yêu nơi phương xa! Em à! Đã lâu rồi anh ko viết cho em
vài dòng, chắc em mong thư anh lắm,
em thông cảm dạo này anh mải mê
blog quá nên tạm thời quên mất.
Hôm nay nhân dịp mạng bị cắt,
internet down, bụng đau, ngồi toilet bỗng dưng anh lại nhớ đến em...
Người con gái đầu tiên cho anh nếm
mùi đau khổ của 1 cuộc tình đầy
ngang trái, sóng gió bão bùng lật
ghe, đổ thuyền, chìm tàu đánh cá... Lâu rồi anh ko đựơc nhìn mặt em do
vạn dặm xa cách nhưng ko sao, anh
làm sao có thể quên đuợc khuôn mặt
đáng yêu đó: Màu trắng bệch chói
loá đi cùng 1 lớp phấn phủ dày vài
inches. Em có nhớ ko em? Nhà anh ai cũng ấn tượng với em bởi mỗi lần
đến chơi em lại dùng khuôn mặt đó
dọa ma mấy đứa trẻ làm chúng nó sợ
đến khóc thét. Em tuy là con gái
nhưng em có nét điển trai vương
vấn chút mạnh mẽ cá tính đàn ông cộng với thân hình đần đặn quyến rũ
đầy gợi cảm của 1 siêu mẫu. Sự kết
hợp có 1 ko 2 này đã đưa em lên một
tầm cao mới, tạo cho em 1 vẻ rất
riêng độc đáo đảm bảo ko đụng
hàng... Một vẻ đẹp nghiêng xe máy, đổ xe đạp, lạng ô tô, cong vành xe
cút kít, đổ nhào xe xít đờ ca (chả biết
xe gì!). Bao nhiêu lái xe trên đường
vào viện vì em, bao cụ già hiếu động
đang tuổi hồi xuân "đứng tim" vì em
và ngoài kia biết bao cô gái ganh tỵ với vẻ đẹp mà tạo hoá ko tiếc lòng
"thiên vị" ban cho em. Ngày đầu tiên
em tán anh trên mạng, em gửi hình
cho anh, ko những anh mà cái
computer nó kết em từ cái nhìn đầu
tiên. Nó cũng chết lên, chết xuống, máy bốc khói giật đùng đùng, restart
liên tục mỗi khi chiêm ngưỡng cái vẻ
đong đưa "mỹ miều" nghiêng bàn đổ
ghế, cháy màn hình lệch bàn phím
cuả em. Bản thân anh cũng mấy lần
mắt trợn ngược sùi bọt mép xém chết hụt bởi vẻ duyên dáng Việt
Nam pha Thái lan của em... Quả là 1
người con gái "đạc biệt" anh "may
mắn có được. Anh vẫn nhớ mái tóc thuở nào, nó là
1 tác phẩm nghệ thuật hiếm có với
bảng màu tươi tắn: Nào xanh nào đỏ
nào tím, chỗ xoăn tít, chỗ muợt mà,
chỗ bồng bềnh lững thững mây trôi
phiêu du, chỗ lả lướt lềnh bềnh trôi nổi như sông Tô Lịch, chỗ thoảng mùi
hương hoa, chỗ thoảng vị ma mút.
Những cô gái mắt to thường là
những những cô gái có khuôn mặt cá
tính và em cũng ko phải ngoại lệ.
Mắt em to lắm, ko những to mà sáng trưng như đèn cao áp, chói loá như 2
cái đèn pha ô tô vậy. Mấy lần đi trên
đường em nháy mắt sáng loá cả
đường, làm mấy anh tài xế tưởng
công an ngầm bắn tốc độ, giật mình
quắn *** chạy về chỗ em đưa tiền lạy lục xin tha rối rít. Em cũng đáp lại
nhiệt tình ko kém: Lần sau tao bấm
lỗ bằng lái, liệu hồn... Em à! Anh cũng
đã từng yêu cái giọng nói hè rụng
đông tàn của em, với anh nó thật đặc
biệt, mỗi khi em cất tiếng hát nó gợi cho anh nhớ đến những tiếng còi báo
động máy bay B-52 trong những
thước phim tư liệu, còn các cô công
nhân nhà máy dệt mấy phen nháo
nhác định về bởi lầm tưởng là tiếng
còi tan tầm , mấy chú cún trong tuổi thanh xuân cong cỡn trong xóm cũng
xao xuyến, mắt long lanh, đuôi vẫy
vẫy tưởng tiếng nơi phương xa gọi
tình. Con tịnh dễ thương của anh à, không
những thế anh còn thầm ngưỡng mộ
nụ cười của em, nó đã bao phen cứu
anh thoát chết từ những tay đầu
trộm đuôi cướp. Bữa nọ đôi ta tay
trong tay dạo bước tung tăng trong xóm liều Thanh Nhàn bỗng có 1
thằng cởi trần mặc quần đùi chạy
lông nhông cầm kim tiêm ra dọa
cướp, em phì cười: khặc khặc... hệt
như tiếng súng dắt đạn, nó tưởng em
chơi đồ và đã bắn nó vài phát. Hồn phiêu phách lạc, xác tại vị vía thăng
thiên, nó vỡ mật lăn đùng ra sùi bọt
mép mà chết... đáng kiếp lắm. Nó
thật là khờ, non gan còn đòi đi cướp,
có lẽ hôm đó là ngày tận số khi nó
gặp đúng tử thần. Anh còn nhớ em có sở thích đứng tình tự giữa đường sắt,
1 sở thích kỳ quặc phải ko em? Có
lần tàu đến nó hú còi TU TU, bực mình
em đáp lại bằng 1 hơi rít thật dài: U U
U, hệt như tiếng con boeing 747, có
khác âm thanh của em lên đến mấy vạn đề xi ben khiến lái tàu vỡ màng
nhĩ, sức ép như muốn làm tim ngừng
đập buộc anh ta phải dừng tàu lại
cho em tiếp tục hàn huyên câu
chuyện tình yêu. Thật lãng mạn phải
ko em? Đôi ta tâm tình trước đoàn tàu dừng bánh, giữa muôn tiếng râm
ran la ó của bàn dân thiên hạ...
Những lúc em hờn, em dỗi anh đến là
khổ với em, em đòi hết cái nọ rồi lại
sang cái kia, em hết đòi đạp vịt thổi
bong bóng rồi lại đòi uống chanh vắt trộn thịt gà, hết đòi lái xe lu rồi đổi
sang đua xe cút kít. Không chiều em
lại gào lại thét... Sợ lắm em à, cứ mỗi
lần như thế cứ như sấm sét giật bên
tai nổ đùng đùng, nghe mà khiếp vía
vãi linh hồn... Thôi thư đã dài, mạng đã có anh
dừng bút ở đây thôi. Cuộc tình biến
động đầy ngang trái đôi ta nay nên
đi đến hồi kết, anh chịu đựng thế đủ
rồi. Đôi ta duyên đã hết, tình đã cạn,
mặn nồng nay chỉ còn chua chát. Đừng nhắn tin gào thét tên anh nữa,
chậm rồi em ơi, người yêu anh nay
là blog mất rồi: Có khi nào trên nẻo
blog tấp nập. Anh vô tình gõ phím
delete tên em...